T4, 01 / 2020 10:25 sáng | 24H

Lão Cốc – nhà thơ Cốc Vũ đóng cánh cổng lại để bắt đầu làm thơ. Thằng Bất con cả lão dặn khi nào làm thơ là phải đóng chặt cổng lại. Nó lo lão mải mê đuổi theo thi hứng lơ lơ đi ra đường làng rồi ra đường quốc lộ xe cộ cán phải. Nó bảo: “Làm thơ giống như người lên đồng, đầu óc mụ mị, tâm tư mênh mang, vừa ở cõi trần vừa ở cõi mộng, sống trong ảo giác rất khó quản lý hành vi, rất dễ xảy ra tai nạn”.

Ảnh minh hoạ do tác giả cung cấp.

Nghe nó phân tích về nhà thơ và công việc lao động nghệ thuật sáng tác thơ như thế lão Cốc cáu :

– Cứ như mày nói thì các nhà thơ mỗi khi muốn sáng tác thì chỉ cần uống một viên ma túy đá vào là thơ tuôn ra như ào ào nước hả?
Nó cười hề hề bảo:

– Có khi đúng là như thế đấy bố ạ! Hôm trước, con đi phụ hồ trên tỉnh gặp một thằng “ngáo đá” đứng trên nóc ngôi nhà ba tầng vừa khoa chân múa tay vừa đọc thơ đấy! Đọc xong bài thơ “Em ơi mùa Xuân đang đến” nó liên dang tay bay luôn xuống cứ như chim đấy…

– Hừ… mày không được bôi bác các nhà thơ nhé! Không khéo các cụ trong hội thơ làng ta nghe thấy chửi cho mất mặt đấy!

Thằng Bất cười cười rồi phóng cái xe máy cũ ra cổng để đi làm thuê. Lão Cốc cũng bắt đầu làm thơ. Bài thơ này lão sáng tác là theo “đơn đặt hàng” của một bà hàng xóm để bà ấy gửi cho con đang đi du học ở nước ngoài. Sáng sớm hôm nay, lão Cốc đang vun mấy gốc hoa ở cổng thì bà Mùa lùi lũi xách túi đi vào. Bà ấy chào lão rồi nói :

– Hôm nay tôi sang muốn nhờ ông giúp cho một việc…

– Mời bà vào nhà! Có việc gì thế hả bà?

Bà Mùa gãi gãi đầu:

– Tôi muốn nhờ ông sáng tác cho một bài thơ để gửi cho con gái út đang học ở nước ngoài để nó biết tình hình làng ta…

Lão Cốc giãy nảy:

– Ấy chết! Thế thì bà phải viết thư cho nó chứ. Thơ thì làm sao nói được cụ thể về tình hình của làng ta chứ?

Bà Mùa bảo:

– Tình hình làng xã, gia đình thì nó biết rõ rồi. Ngày nào nó chả “điện thoại ba lô” về, mẹ con, cô cháu nhìn thấy mặt nhau, chuyện trò rôm rả cả buổi…

– Đấy là điện thoại zalo có truyền hình ảnh bà ạ!

– Đúng thế! Nhưng hôm qua nó cứ nhắc lại mãi chuyện ngày bé lon ton chạy theo mẹ ra đồng bắt cào cào châu chấu. Nó muốn biết cánh đồng làng ta hiện nay ra sao. Nó đi học rồi tiếp tục “nghiên cứu sinh đẻ để làm cái bản án thiếu trĩ” gì đó ở nước ngoài hơn chục năm rồi không về quê nên nó nhớ làng, nhớ cánh đồng làng ta lắm!

Lão Cốc lại phải giải thích:

– Bà ơi! Cô ấy đi nước ngoài nghiên cứu sinh để làm luận án tiến sĩ, không phải là đi “nghiên cứu sinh đẻ để làm bản án thiếu trĩ đâu” bà ạ?

Bà Mùa cười hiền lành :

– Nào tôi có hiểu gì đâu. Thôi ông cứ làm giúp tôi một bài thơ về cánh đồng làng để tối nay tôi bảo con bé cháu nó đánh máy rồi đưa lên “Phê-tê-bốc” để gửi cho con gái nhé!

Lão Cốc ngần ngừ :

– Thôi được, tôi sẽ cố gắng! Tôi chỉ quen làm thơ trào phúng, không biết có làm được thơ trữ tình không đây?

– Ông nhất định sẽ làm được. Trong các nhà thơ của làng ta tôi tin tưởng ông nhất đấy!

Vừa nói bà Mùa vừa lôi từ trong cái túi xách ra một chai rượu, một cái chân giò lợn và một gói lạc rang. Bà xuýt xoa:

– Tôi chả có gì nhiều, chỉ có chai rượu gọi là “thù lao, nhuận bút” để ông nhâm nhi khi làm thơ cho có nhiều thi hứng. Tôi nghe người ta bảo nhà thơ muốn làm thơ hay nhất định là phải có rượu đấy…

Lão Cốc – nhà thơ Cốc Vũ vội xua tay:

– Bà mang về đi. Tôi không dám nhận đâu!

Bà Mùa nài nỉ mãi lão Cốc đành phải nhận chai rượu nút lá chuối. Lần đầu tiên trong sự nghiệp thơ ca lão có một khoản nhuận bút đặc biệt như thế này.

Bà Mùa ra về, thằng Bất cũng đi làm lão bắt đầu triển khai công việc sáng tác thơ. Sau khi khóa cổng cẩn thận lão đi đi lại lại trong sân suy nghĩ về cánh đồng làng. Rồi bất chợt những câu thơ bật ra tự lúc nào. Bài thơ lão viết cho bà Mùa – một người mẹ nông dân tâm sự với con về cánh đồng làng và cũng là nỗi niềm tâm tư trong lòng lão đang trào dâng:

Bài thơ:

NHÀ TA MẤT RUỘNG RỒI

Con ơi! Nhà ta mất ruộng rồi!
Cả cánh đồng thu hồi để làm nhà máy
Để nước mình tiến lên hiện đại,
Không còn cảnh con trâu đi trước cái cày,
Nông dân không lo lấm láp chân tay
Mùa đông lạnh giá lội bùn đi cấy!
Ruộng nhà mình từ ông bà để lại
Hạt lúa, củ khoai, rơm rạ bao đời
Sao mà thân thiết quá con ơi…
Con còn nhớ cái thời lẫm chẫm
Theo mẹ ra đồng nghịch đất, đùa chơi,
Ruộng nhà mình nhiều châu chấu lắm
Con vồ hụt hoài đứng khóc giữa luống ngô.
Củ khoai lang con đào được bất ngờ
Vui cùng tiếng cười ngây thơ nắc nẻ.
Ruộng của nhà mình mỡ màu là thế,
Tháng năm nuôi con lớn nên người.
Con học hành nơi thành phố xa xôi
Mỗi bát cơm quê có giọt mồ hôi cha mẹ
Có cả hạt phù sa nhỏ bé
Trên luống cày thửa ruộng nhà ta,
Bao cơn mưa, trận lũ đi qua
Lúa chín chưa đều ngã xô nghiêng ngả
Bố mẹ dầm mình rờ mò từng gốc rạ
Tay chạm vào con cá, con cua,
Rồi những lo âu mưa hạn chiêm mùa
Và niềm vui râm ran cùng vụ gặt.
Bữa cơm mới bây giờ cũng mất.
Làng ta nay chất ngất nhà cao tầng
Đường làng láng bóng xi-măng
Bàn chân đi không vương rơm rạ
Trẻ con không còn vấp ngã
Khi bước vào những vết chân trâu…
Con ơi thế là từ nay về sau
Nhà ta không còn ruộng nữa,
Con cố học hành nên người, làm cán bộ
Nhưng đừng quên lối cũ trở về làng
Qua nơi cánh đồng thưở ấy hãy hình dung
Có một cánh cò vẫn bay trong ký ức…

Hà Nội, ngày 7-1-2020

Truyện ngắn vui của Trọng Bảo

Nguồn tin: vanhien.vn (08/01/2020 09:38 )

Bài viết cùng chuyên mục